Một đêm yên tĩnh qua đi. Mãi đến khi ánh ban mai lặng lẽ tràn qua bờ tường, rải một tầng nắng ấm áp lên nền gạch xanh, trong viện mới dần có tiếng người.
“Trục Phong! Trục Phong! Vẫn còn ngủ sao? Ngươi mà không dậy thì cửa chính vụ sảnh đóng mất đấy!”
Pháp Chính sốt ruột giậm chân thình thịch, bám lấy khung cửa gõ ầm ầm.
Hôm nay trời còn chưa sáng hắn đã dậy, đi tới đi lui ngoài cửa bảy tám bận, chờ mãi chẳng thấy bóng người đâu. Nóng ruột quá, hắn đành xông tới đập cửa, kết quả vẫn là công cốc.




